Archive for the 'chuyện cười' Category

Tháng 3 10 2009

Chuyện cười

Published by sao bien under chuyện cười

Nam An quân hỏi Vô Danh tử:

- Nay quốc khố trống rỗng, kho lẫm cạn kiệt, thu thuế không đủ chi dùng mà có người lại hỏi mua đất Nguyên ở phía tây, đảo Trường đảo Hoàng ở ngoài bể, ta bán nhé?

Đáp:

Đất của tổ tiên, không bán được!

An quân nói:

- Tổ tiên chết từ lâu rồi, bán đi chẳng trách!

Vô Danh tử lại nói:

Trăm họ sẽ lên tiếng!

Đáp:

Trăm họ ở dưới thấp, ta thì ở nơi lầu cao tường dày, nghe sao được!

Vô Danh tử nghe thế thở dài, dắt học trò rời Nam An sang xứ khác.

NAM AN QUÂN HIỀN CHĂNG?

Vô Danh tử dắt học trò đến quốc đô nước Nam An. Học trò là Hữu cảm khái nói:

– Khen thay, vua Nam An là người hiền!

Vô Danh tử nói:

– Chưa chắc!

Hữu thắc mắc:

– Nam An được thái bình thịnh trị, trăm họ vui vẻ làm ăn, chẳng tiếng oán than, chẳng phải bởi vua hiền sao?

Vô Danh tử nói:

– Trăm họ chỉ lo kiếm sống, bởi sưu cao thuế nặng phải ráng ra sức làm để đóng cho vua; trăm họ không tiếng oán than, bởi vua vi chính hà khắc, chẳng cho lên tiếng chứ không phải là không muốn vậy.

Nói xong thúc học trò ra roi phóng ngựa chạy mau ra khỏi nước ấy.

=========

Nay, vua nước Nam An hỏi rằng: “ Nam An là nước nhỏ, kẹt giữa hai nước Mỹ Trung. Vậy ta nên thờ Mỹ hay thờ Trung?” Vô Danh tử đáp: “ Mưu ấy tôi không biết. Thôi thì chỉ còn một cách này thôi, đó là đào hào cho sâu, xây thành cho dầy, cùng dân giữ nước, liều chết thì dân không bỏ đi, đó là cách có thể làm vậy.”

Lời bàn của Vô Danh ( chưa tử):

Mọi việc phải dựa vào dân, thương dân thì dân giúp cho, bỏ dân thì dân bỏ vậy.

( trích ” VONG QUỐC LIỆT TRUYỆN”)

No responses yet

Tháng 3 10 2009

Mẹo hay

Published by sao bien under chuyện cười

Trong Thất Hùng thời Chiến Quốc, nước Tần mạnh nhất, lấn lướt 6 nước kia, ngày nọ Tần vương Chính toan đánh nước Hàn. Nhận được tin báo, Hàn vương An vội hỏi Vô Danh tử:

- Nhà thầy học theo đức Khổng phu tử chu du liệt quốc, kiến thức quảng đại, có cách gì giúp nước tôi chăng?

Đáp:

- Tôi nghe ở phía nam có nước Nam An thịnh trị thái bình đã gần trăm năm nay, chẳng nước nào dám đánh là vì có mẹo hay, có thể bắt chước theo vậy.

Hỏi:

- Mẹo gì?

Đáp:

- Nước Nam An tường thành tuy mỏng, hào tuy nông, binh tuy yếu, nhưng vua tôi nước ấy siêng năng lắm, mùa xuân đào hết đường xá lên, mùa hạ lấp lại, mùa thu lại xới lên, mùa đông lại phủ xuống, cứ thế bốn mùa không ngơi nghỉ, làm cho chẳng có lối đi, nếu quân giặc xông bừa vào, chẳng biết đường nào mà lần, không té què chân cũng gãy tay.

Hàn vương An cả mừng, y theo kế ấy mà làm, quả nhiên giữ được nước Hàn yên bình trước nước Tần lang sói đến vài chục năm.


No responses yet

Tháng 3 10 2009

Tim và óc

Published by sao bien under chuyện cười

Danh Vô tử học đạo đã lâu, tính tình phóng khoáng, thích ngao du rong ruổi đây đó, vui cùng hạc nội mây ngàn, bữa nọ xuôi dòng Mê Giang ghé Nam An tiểu quốc, trú chân tại khách sạn Duyệt Lai. Đang nằm khoèo ngẫm nghĩ sự đời, thốt nhiên có tiếng ồn ào ngoài phố vọng vào, tò mò đẩy cửa ra xem, té ra có đám quan viên đang bày bán tim óc, khách mua xúm xít sục sạo lựa hàng, Danh Vô tử cả kinh kéo một người hỏi, tim óc là thứ quý giá trong người, bán đi làm sao sống, người ấy đáp:

- Đạo sĩ không biết đó thôi, xứ tôi muốn làm quan phải cắt tim bỏ óc, quốc vương, tể tướng cũng bán rồi. Các đồng liêu đường mây rộng mở vì không còn mấy thứ phiền phức ấy, tôi tiếc của nên vẫn còn là viên thư lại quèn, nay tôi cũng bán quách cho nhẹ người!

Danh Vô tử hoảng quá co giò chạy thẳng về núi.

No responses yet

Tháng 1 28 2009

Chỉ khi nào trời mưa thôi

Published by sao bien under chuyện cười

Một bà đang ân ái với người tình thì giật mình vì nghe tiếng xe chồng về. Bà hốt hoảng bảo anh chàng kia:

- Lẹ lên, cầm quần áo nhảy ra cửa sổ chạy đi.

- Làm sao ra được, ngoài kia đang mưa, lạnh lắm.

- Chồng em nóng tính và có súng nữa, gặp là lão xơi cả hai đấy. Anh cố gắng tí đi.

Anh chàng kia liền ôm quần áo phóng vèo ra cửa sổ và bỏ chạy.

Tình cờ, vừa chạy ra ngoài một quãng, anh gặp ngay một nhóm vài trăm người đang chạy marathon. Thế là anh chàng nhập bọn và chạy chung với họ. Quần áo vẫn ôm dưới nách.

Một người chú ý đến anh ta và hỏi:

- Này anh bạn, anh vẫn chạy ở truồng như thế này à?

- Ồ vâng, – anh ta tìm cách chống chế – chạy thế này thoải mái lắm.

Một người khác nhìn xuống một chút và hỏi:

- Anh vẫn thường vừa chạy vừa ôm quần áo dưới nách thế à?

- Ừ, vẫn thế mà – anh chàng vừa run cầm cập vừa trả lời – thế này thì khi vừa tới nơi là tôi có thể mặc quần áo ngay để lái xe về nhà.

Một người khác nhìn xuống thấp hơn và tò mò hỏi:

- Ồ thế lần nào chạy anh cũng mặc bao cao su à?

- Không đâu, chỉ khi nào trời mưa thôi.

No responses yet

Tháng 1 05 2009

Trục trái địa cầu

Published by sao bien under chuyện cười

Đoàn thanh tra đến một trường cấp quận.

Một thanh tra chỉ vào quả địa cầu trong lớp học và hỏi một học sinh:

- Hãy cho tôi biết tại sao trục quả cầu này lại nghiêng như thế? -

Dạ, không phải em làm đâu ạ!

Ngài thanh tra hỏi một học sinh khác.

Em này run run nói: – Mọi người đều thấy em vừa mới vào lớp mà.

Thanh tra lắc đầu quay sang nhìn thầy giáo.

Thầy giáo mặt đầy vẻ biết lỗi: – Không thể trách các em được ạ. Quả địa cầu này khi mua về đã nghiêng thế rồi.

Thầy hiệu trưởng thấy mặt ngài thanh tra ngày càng khó coi, vội vàng giải thích: – Nói ra thật xấu hổ, vì kinh phí của nhà trường có hạn nên chúng tôi chỉ có thể mua hàng vỉa hè, không đảm bảo chất lượng

No responses yet

Tháng 10 16 2008

Can you speak Vietnamese?

Published by sao bien under chuyện cười

Giáo viên dạy Anh nói chuyện với một giáo viên khác :

Gv1: Tui không thể chịu nổi sao lại có đứa học trò thế này.

Gv2: Chuyện gì thế

Gv1: Trong buổi thi Nói bằng tiếng Anh (Oral exam), tôi có gọi 2 em lên trước lớp đàm thoại.

GV2: rồi sao?

GV1: Em thứ nhất hỏi “How are you? em thứ 2 trả lời “I am fine. and you?… rồi em thứ 1 lại nói: “I am very well”.

Gv2: Vậy có gì không ổn? -

Gv1: Nhưng câu kế tiếp mà đứa thứ nhất hỏi là “Can you speak Vietnamese?” Đứa còn lại trả lời: “Sure”.

Gv2: Ohhhh!

Gv1: Thế là sau đó cả buổi đàm thoại tụi nó toàn nói bằng tiếng Việt hichic.

No responses yet

Tháng 10 15 2008

Bíp kíp thần chưởng

Published by sao bien under chuyện cười

Đại hiệp rớt xuống giếng và tìm đc 1 quyển bi kíp “Uất Ức thần Chưởng”, thích chí lật ra xem, trang đầu tiên ghi : muốn luyện võ công này phải tự …thiến, đại hiệp liền rút kiếm ra …rẹt rẹt….

Sau khi. … xong, đại hiệp lật sang trang thứ 2, có một dòng chữ nhỏ ghi như sau:

“không thiến cũng không sao !!!! ”

đại hiệp quá uất ức, lên máu lăn ra chết tại chỗ.

No responses yet

Tháng 10 08 2008

Chuyện cười 2

Published by sao bien under chuyện cười

 

Trong lớp học ngữ pháp, cô giáo dzạy học sinh công thức “Này…khác” . Cô giáo cho học sinh đặt câu với Cụm từ: “này..khác”.

  • Tý: Nói thế này ,làm thế khác.
  • Cô:Tốt.
  • Tèo: Yêu người này,lấy người khác.
  • Cô: Được
  • Tít: Lấy người này rồi lại có con với người khác.
  • Cô: Ra khỏi lớp ngay! Ai xui cậu chửi xỏ tôi đấy hả???

No responses yet

Tháng 10 01 2008

Chuyện cười

Published by sao bien under chuyện cười

  1. Cô giáo: Con gì càng lớn càng nhỏ? Ông hiệu trưởng hết hồn nhưng bé Tèo trả lời ngay: “Dạ là con Cua, nó có càng lớn càng nhỏ”. – Cô giáo: Cái gì trong quần em có mà cô không có? Ông hiệu trưởng xanh cả mặt. – Bé tèo: Dạ là hai cái túi quần. – Cô giáo: Ở nơi đâu mà lông của đàn bà quăn nhiều nhất? Ông hiệu trưởng run lên. – Bé tèo: Dạ ở Phi châu. – Cô giáo: Cái gì cô có ở giữa hai chân cô? Ông hiệu trưởng chết điếng người. – Bé Tèo: Dạ là cái đầu gối. – Cô giáo: Cái gì trong người của cô mà lúc nào cũng ẩm ướt? Ông hiệu trưởng hóc mồm ra. – Bé Tèo: Dạ cái luỡi ạ. –tội lỗi cho người nghĩ…
  2. Hai học sinh ngồi nói chuyện với nhau. Một học sinh than thở: _ Cô giáo tao thật không ra gì. Cả bài văn tao viết hay như thế, chỉ vì sai một lỗi chính tả mà cho tao ăn trứng. _ Thế mày viết sai chỗ nào? _ Thay vì viết ” cô giáo em say mê trồng người”, tao viết nhầm thành “cô giáo em say mê chồng người”

No responses yet