Tháng 3 10 2009
Chuyện cười
Nam An quân hỏi Vô Danh tử:
- Nay quốc khố trống rỗng, kho lẫm cạn kiệt, thu thuế không đủ chi dùng mà có người lại hỏi mua đất Nguyên ở phía tây, đảo Trường đảo Hoàng ở ngoài bể, ta bán nhé?
Đáp:
Đất của tổ tiên, không bán được!
An quân nói:
- Tổ tiên chết từ lâu rồi, bán đi chẳng trách!
Vô Danh tử lại nói:
Trăm họ sẽ lên tiếng!
Đáp:
Trăm họ ở dưới thấp, ta thì ở nơi lầu cao tường dày, nghe sao được!
Vô Danh tử nghe thế thở dài, dắt học trò rời Nam An sang xứ khác.
NAM AN QUÂN HIỀN CHĂNG?
Vô Danh tử dắt học trò đến quốc đô nước Nam An. Học trò là Hữu cảm khái nói:
– Khen thay, vua Nam An là người hiền!
Vô Danh tử nói:
– Chưa chắc!
Hữu thắc mắc:
– Nam An được thái bình thịnh trị, trăm họ vui vẻ làm ăn, chẳng tiếng oán than, chẳng phải bởi vua hiền sao?
Vô Danh tử nói:
– Trăm họ chỉ lo kiếm sống, bởi sưu cao thuế nặng phải ráng ra sức làm để đóng cho vua; trăm họ không tiếng oán than, bởi vua vi chính hà khắc, chẳng cho lên tiếng chứ không phải là không muốn vậy.
Nói xong thúc học trò ra roi phóng ngựa chạy mau ra khỏi nước ấy.
=========
Nay, vua nước Nam An hỏi rằng: “ Nam An là nước nhỏ, kẹt giữa hai nước Mỹ Trung. Vậy ta nên thờ Mỹ hay thờ Trung?” Vô Danh tử đáp: “ Mưu ấy tôi không biết. Thôi thì chỉ còn một cách này thôi, đó là đào hào cho sâu, xây thành cho dầy, cùng dân giữ nước, liều chết thì dân không bỏ đi, đó là cách có thể làm vậy.”
Lời bàn của Vô Danh ( chưa tử):
Mọi việc phải dựa vào dân, thương dân thì dân giúp cho, bỏ dân thì dân bỏ vậy.
( trích ” VONG QUỐC LIỆT TRUYỆN”)